Thư giãn

Sưu tầm

Câu chuyện bạn tôi chia sẻ:

“ Hồi đó , tớ dùng 20triệu mua iPhone5 , còn bạn tớ dùng 20tr để đi thuê mặt bằng.

Một năm sau tớ dùng 20tr mua iPhone6, lúc này bạn tớ đã kiếm được 200tr , tự mở một cửa hàng nho nhỏ .

Sau này, tớ lại dùng 20tr mua iPhone7, còn bạn tớ thì đã mở công ty của riêng mình.

Tiếp theo, tớ lại dùng 30tr để mua iPhoneX, còn bạn tớ thì đã có nhà có xe và có cả sổ tiết kiệm.

Hôm nay tớ lại dùng 40tr để mua iPhone 11, còn bạn tớ thì phiêu bạt giang hồ, trốn nợ khắp nơi…

Vì thế có tiền cứ mua iPhone đi ông ạ ! Đừng như bạn tôi!

Quyết tâm xin vợ tiền mua ip11 vậy ..

Haha
milk
Haha
it
Chân cú
cu
Phát âm khó :)))
Tạo dáng cici trên đail lộ 🙂
dd
Mấy ông làm súng cũng nghịch phết 
pew
Chuyện tham nhũng 
Có vụ tranh chấp phải lên cửa quan. Một vị quan chức nho nhỏ ra giá 1 tỷ đồng cho vụ tranh chấp tài sản gần 5 tỷ đồng. Qua vài lần thương lượng, số tiền ban đầu là 500 triệu đồng. Đương sự cho tiền vào túi đen mang đến nhà. Chẳng nói câu nào, chủ nhà ra dấu đặt túi tiền xuống đất, đá veo vào trong góc. Vẫn im lặng như vậy, chủ nhà vẫy khổ chủ ra về. Xem tiếp
 

Năm tôi tốt nghiệp xong lớp 12, chị gái cho mượn chiếc xe Cub 50cc cũ phục vụ việc đi lại ôn tập chuẩn bị cho kỳ thi đại học tuốt trong Hà Đông (Hà Nội). Một trưa nắng hè gay gắt nóng, tôi dừng đèn đỏ tại ngã tư Nguyễn Thái Học, trơ trọi. Anh cảnh sát giao thông nước da đen sạm bước từ trong chốt gác lững thững ra tắt khóa điện mời tôi vào kiểm tra. Tim đập loạn nhịp, mặt nóng lựng vì sợ hãi, líu ríu dắt xe lên vỉa hè.

Tôi không mang theo đăng ký xe, bằng lái thì không bắt buộc đối với người trên 16 tuổi điều khiển phương tiện dưới 50 phân khối. Anh cảnh sát thông báo không mang theo giấy đăng ký là hiển nhiên vi phạm luật giao thông. Tôi không biết nói gì, lấn cấn vân vê vạt áo. “Đấy, lỗi vi phạm đấy, xem thế nào đi chứ?”.

Lần đầu tiên tôi đón nhận thông điệp đầy gợi mở này. Trong người chỉ có 10.000 đồng, dư một bao thuốc lá nhưng không đủ mong muốn “thế nào đi chứ” là 50.000 đồng. Anh CSGT gật gù nghe tôi trình bày, đồng ý với phương án cho đi xe về nhà lấy tiền và hẹn gặp tại quán café đầu phố giải quyết “xử phạt”.

Tôi để lại tấm giấy chứng nhận tốt nghiệp PTTH tạm thời có đóng dấu đỏ chót dành cho việc đi dự thi đại học để làm tin. Nhà trường thời ấy rất cẩn thận in cho mỗi học sinh ra trường 5 tờ như vậy để đề phòng tuổi học trò đuyểnh đoảng ham chơi mà đánh rơi. Tôi đã lỗi hẹn với anh cảnh sát “thế nào đi chứ”. Cho đến bây giờ mỗi lần đi qua ngã tư này tôi vẫn bật cười với kỷ niệm cũ kỹ hơn hai mươi năm trước. Xem tiếp

Đã có nhân viên môi trường. Hàng ngày chị đều có thể đến trước quán bạn vào đúng giờ đông khách, vác chổi ra lùa lòng đường bụi bay mờ mịt. Chủ quán cười như méo mồm “Chị ơi” và chạy ra dấm dúi “hãm” chị lại bằng tờ bạc trong lòng bàn tay. Nếu có tháng nào chủ quán quên, chiếc chổi sẽ lại lên tiếng nhắc nhở. Xem tiếp

Chuyện Vô Va

Hôm nay, Vô va đi học về, mặt buồn thiu.

Bố hỏi: vô va, sao buổn thế
Vôva: con bi điểm 0 môn toán
– sao lại bị điểm 0
– cô giáo hỏi con, 2 + 2 bằng mấy, con trả lời là bằng 4
– thế thì đúng rồi còn gì nữa
-cô giáo lại hỏi con 2×2 bằng mấy
– thế thì khác đ’ gì nhau?
– đấy, con cũng trả lời như thế

Cô giáo dẫn học sinh đi tham quan công trường. Cả lớp vừa tới nơi một tẹo thì xảy ra tai nạn: một công nhân rơi từ tầng 4 ngôi nhà mới xây xuống đất.
Sau buổi tham quan cô giáo tập trung học sinh lại để rút ra bài học từ trường hợp trên :
– Theo các em, vì sao chú công nhân bị ngã ?
– Masa giơ tay : thưa cô vì chú công nhân í không tuân thủ quy tắc an toàn lao động a.
– Rất có thể như vậy, ai có ý kiến khác nào ?
– Kôlia : Thưa cô có thể chú ấy bị cảm.
– Cũng không loại trừ khả năng này. Thế còn Vôva , em nghĩ sao?
– Chú ấy ngã vì chửi mẹ em !
– Thế là thế nào ? Chú ấy chửi mẹ em thế nào ?
– Chú ấy bảo: thằng ôn kia, đ.m m đừng có rung thang nữa.

Thanh tra trên bộ xuống kiểm tra giờ học anh văn, ông ta ngồi bên cạnh Vova.
Cô giáo mới đi dạy vì vậy rất hồi hộp.
Cô giáo:
– Bây giờ cô sẽ viết 1 câu tiếng anh lên bảng, còn các em hãy cố gắng dịch nó ra tiếng Nga.
Cô giáo đang viết dở câu thì viên phấn bị rơi, cô cúi xuống nhặt và tiếp tục viết cho hết câu.
– Và bây giờ ai sẽ dịch được câu này?
Vova lập tức giơ tay. Cô giáo thì rất run, nhìn quanh lớp nhưng ngoài Vova ra thì chẳng có ai giơ tay cả. Cô giáo đành chỉ định Vova phát biểu.
Vova:
– Giá như mà cái váy nó ngắn hơn ……..
– Cái gì?! Em biến ngay khỏi lớp học!
Vova thu gom sách vở xong dứ dứ nắm đấm vào mặt ông thanh tra:
– Đồ ngu, đã không biết thì đừng có bày trò nhắc bài

Vôva thường ngồi chung xe bus với Natasa. Một hôm, Vôva lấy hết dũng cảm dúi cho Natasa một mẩu giấy, trên đấy viết:
“Tôi rất thích bạn, nếu bạn đồng ý kết bạn với tôi thì hãy đưa lại mẩu giấy này cho tôi, còn nếu không đồng ý thì hãy vứt nó qua cửa sổ”.
Một lúc sau Natasa chuyển lại mẩu giấy cũ, Vôva vui mừng mở ra xem, trên giấy viết: “Không mở được cửa sổ!”

Một hôm, cô hàng xóm gọi Vova sang và hỏi:
– Vova nếu cô cho cháu chọn giữa 10 đồng và 1 đồng, cháu lấy cái nào…?
Vova cười:
– Cháu lấy 1 đồng ạ!Cô hàng xóm ngạc nhiên và đưa cho vôva 1 đồng!
Cả tháng sau ai ai cũng thử Vovva giống như cô hàng xóm và kháo nhau rằng : thằng Vova ngu lắm, cho nó chọn 10 đồng và 1 đồng nó chỉ lấy 1 đồng! Tin đến tai mẹ Vova, bà liền nọc Vova ra đánh 1 trận rồi than:
– Trời ơi, sao tôi khổ thế này, lại có 1 thằng con chê tiền chứ, 10 đồng thì nó không lấy lại đi lấy 1 đồng bao giờ không…
Vova liền bịt miệng mẹ và nói thầm:
– Khẽ thôi mẹ ơi, con mà lấy 10 đồng thì con chỉ được 10 đồng thôi, còn bây giờ con có hơn 30 đồng rồi nhé…!…

Trong giờ học, thầy giáo:
– Ai tự nhận thấy mình là kẻ ngu ngốc thì đứng lên!…
Cả lớp ngồi im. Sau vài phút Vova đứng lên…
Thầy giáo:
– Vova, em tự cho mình là kẻ ngu ngốc?
Vova:
– Không ạ, nhưng để thầy đứng một mình như vậy thì ….

Vova đứng dưới sân nhà tập thể gọi inh ỏi: “Natasha, Natasha, tớ cần cậu với tư cách là 1 người phụ nữ thực sự!!! Natasha, tớ rất cần cậu!!! Cậu xuống đây với tớ!!!”
Mẹ Natasha ngó đầu ra và mắng: “Con cái nhà ai mà bậy bạ vậy hả, mới tí tuổi đầu! Đi về đi!”
“Dạ không, cháu cần Natasha lắm lắm! Quả bóng của bọn cháu bay vào nhà vệ sinh nữ!”

Giờ hình học cô giáo vẽ lên bảng nửa đường tròn và hỏi học sinh:
– Các em có biết hình gi đây không?
Vôva xung phong
– Thưa cô, cái mông.
Cô giáo chạy ra khỏi lớp, khóc nức nở, nói với thấy hiệu trưởng là học sinh hư quá. THầy hiệu trưởng chạy ngay xuống lớp quát học sinh
-Các em là một đám học sinh không biết xấu hổ, lếu láo. Cô giáo còn trẻ và chưa có kinh nghiệm, sao lại trêu cô? Mà đứa nào vẽ cái mông lên bảng thế này.

Trong giờ học cô giáo đang giảng bài về con cò và con gấu . Để mở đầu cô giáo hỏi học sinh:
– cô hỏi cả lớp con gì biết bay nè!
Mọi cánh tay đều giơ lên trong đó có vova là dơ cao nhất và chưa đợi cô mời cu cậu đã đứng phắt lên trả lời :
-Thưa cô là con chim ạ .
Không đúng ý cô, cô hơi bực:
-Em nghĩ vậy nhưng cô nghĩ khác , cô nghĩ đó là con cò.
-Vậy các em cho cô biết con gì sống trong rừng có lông lá đầy mình ?
Lại la vo-va:
-Thưa cô đó là con khỉ ạ!
Lần này thì cô giáo bực thiệt rồi:
-Em nghĩ vậy nhưng cô nghĩ là con gấu .Các em còn muốn hỏi gì nữa không ?
Lại cu vova:
-Thưa cô , vậy em đố cô chứ cái gì dài khoảng 10 cm , thụt ra thụt vào mà fụ nữ rất thích?
Cô giáo nghe xong đỏ cả mặt,liền mắng:
-Vova đố bậy cô đuổi em ra khỏi lớp bây giờ.
-Thưa cô cô nghĩ như thế nhưng theo em đó là……cây son môi!

Cô giáo hỏi Vova:
– Tại sao hôm qua em không đi học?
Vova giải thích:
– Hôm qua mẹ em giặt mất cái quần sịp của em, mà em thì chỉ có mỗi một cái đó.
Cô giáo:
– Được rồi.
Ngày hôm sau cũng không thấy Vova đến trường. Cô giáo hỏi:
– Mẹ em lại giặt mất quần sịp của em à?
Vova:
– Thưa cô không phải, việc gì phải giặt nó hàng ngày. Trên đường em tới trường, đi ngang qua nhà cô ……. và em thấy quần … của cô treo trên ban công, thế là em nghĩ: tới trường làm gì khi mà cô không có ở đó

Vova đi chơi với Natasa. Vova chọn 1 cái ghế đá ngồi xuống, cơ mà khổ đây là lần đầu tiên nên Vova lúng túng lắm không biết nói gì cả. Nghĩ mãi Vova đanh liều nói 1 câu :
– Natasa, ấy đang nghĩ gì thế?
– Tớ nghĩ giống ấy !!!!! Natasa trả lời bẽn lẽn.
Bỗng Vova cười ha hả:
– Khiếp sao ấy bậy thế!!!!!!!

Khi Vôva học lớp 3 của một trường tiểu học, trong giờ Văn, Vôva đưa cho cô bạn bên cạnh mẩu giấy nhỏ, trong đó viết nguệch ngoạc: “Sau giờ học, chúng ta sẽ ra công viên và ngồi trên ghế đá chơi”.

Cô bạn đọc lướt qua, hiểu ý, nhìn cậu bé bằng con mắt khinh mạn và bĩu môi. Một lát sau, cô đẩy sang cậu một mẩu giấy nhỏ với dòng chữ: “Nếu chỉ có vậy thì mày xuống lớp 1 mà học.

TG1

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s