Ngôn ngữ teen của PGS. B. H.

Bố tôi – một nhà nghiên cứu ngôn ngữ có lần nói “có một thằng hâm đang muốn thay đổi cách viết tiếng Việt”, tuy vậy, khi hỏi kỹ thì ông cũng có mặt đồng tình…

Mấy hôm nay cư dân mạng đang dậy sóng về nghiên cứu ngôn ngữ của một vị PGS, nghiên cứu về một vấn đề mà mọi người vẫn hay gọi là ngôn ngữ teen. Vốn là người đã từng nghe nói về công trình như thế này từ gần 30 năm trước và cũng rất ấn tượng với ngôn ngữ teen, tôi xin chia sẻ vài suy nghĩ về công trình nghiên cứu.

Tôi biết đến chữ viết teen chắc cũng gần 15 năm rồi, ngày tôi còn trẻ có chơi thân với một cô bé tuổi teen rất xinh đẹp và đáng yêu, ngày ngày chúng tôi nhắn cả trăm tin ngắn với đủ chuyện trên trời dưới đất. Lúc đầu bé teen dùng ngôn ngữ “người lớn” giống tôi nhưng sau chữ cứ ngắn dần, phụ âm ghép gần như mất sạch. Không hiểu vì tình cảm hay vì cách viết mới dễ đi vào lòng người nên tôi đã thấy cách viết đó rất đáng yêu.

Thời gian trôi qua, em lấy chồng rồi sinh con… chúng tôi không nhắn tin qua lại nữa nên cũng không biết em có còn dùng ngôn ngữ teen đó nữa hay không, chỉ biết rằng những đứa trẻ tuổi teen vẫn tiếp tục sử dụng ngôn ngữ đó và ngôn ngữ teen ngày càng phổ biến trong giới trẻ, không trường lớp, không người dạy nhưng cách viết ấy ngày càng phổ cập, ngày càng hoàn thiện và dường như cứ teen là hiểu.

Cái ngôn ngữ teen có thể bị xem là tự phát của tuổi trẻ bồng bột nhưng một điều không thể phủ nhận rằng đó là một thứ ngôn ngữ dễ học, dễ dùng và đi vào lòng người. Dù tự phát, dù gặp nhiều chỉ trích nhưng tôi tin rằng nếu không có giá trị nhất định thì thứ ngôn ngữ đó không thể tồn tại lâu và được sử dụng rộng rãi đến vậy.

Quay lại nghiên cứu của PGS. B. H., tôi thấy đây không phải là nghiên cứu không có cơ sở. Tôi không phải nhà nghiên cứu ngôn ngữ nhưng tôi tin rằng một ông tây truyền giáo trong thời gian ngắn không thể xây dựng được thứ ngôn ngữ hoàn hảo cho người Việt được. Đã không hoàn hảo thì phải nghiên cứu.

Tôi đã nghe về một nghiên cứu như thế này từ vài chục năm trước từ bố tôi – một nhà nghiên cứu ngôn ngữ được nhiều người nhìn nhận là đầu ngành. Hồi tôi còn rất nhỏ, một buổi trưa đi họp về ông có kể “có một thằng hâm đang muốn thay đổi cách viết tiếng Việt”, ông nói đúng như thế (nói về ai thì tôi cũng không biết hoặc cũng không nhớ, có rất nhiều người muốn hỏi ý kiến của ông bố tôi về những thứ họ đang làm hoặc định làm – no offense, ông sống ở tây gần nửa đời người nên ngôi thứ 3 nói chuyện ở nhà hay dùng thằng, hâm thì có lẽ do chọn cái nghiên cứu chả mấy người dám làm, chắc vậy). Vốn là người thích tìm hiểu, tôi có đặt rất nhiều câu hỏi về vấn đề này, ông cũng giải thích cho tôi rất cặn kẽ. Đến giờ tôi cũng không nhớ hết những gì ông đã nói, những gì tôi còn nhớ là: cách viết tiếng Việt cũng còn nhiều nhược điểm nhưng vẫn sử dụng được, điều chỉnh thì rất tốn kém, muốn diều chỉnh thì phải có người rất giỏi nếu không sẽ thành dở.

Chung quy lại thì đây là một nghiên cứu khoa học có cơ sở, không sử dụng tiền nhà nước, mình có thể góp ý chứ không có lý gì để mình lên án hay chửi bới người ta. Tôi tin là nghiên cứu này có giá trị nhất định, dù có thể không phải nội dung nào cũng có giá trị. Một nghiên cứu có thể rất lớn nhưng ứng dụng có thể rất nhỏ, nghiên cứu này có thể cũng vậy. Hãy để tác giả phát huy hết khả năng, trình bày hết í.

Thay cho lời kết, có thể chúng ta sẽ sử dụng được một phần nào đó của nghiên cứu, ví dụ đưa thêm “z” thay cho “gi”, “f” thay cho “ph” như thói quen của nhiều người.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s